This article is currently available in Vietnamese only.
Cho khách nợ thế nào để không mất cả vốn lẫn khách
Bán chịu là công cụ tăng doanh thu, không phải điều nên tránh. Vấn đề nằm ở chỗ có chính sách rõ ràng hay không — và ai đang theo dõi khoản nợ đó.

Với cửa hàng bán sỉ hay bán cho nhà thầu, không cho nợ gần như đồng nghĩa với không bán được. Nhưng bán chịu không kiểm soát thì lãi nằm hết trên giấy còn tiền thì không thấy đâu.
Đặt luật trước khi cho nợ
- Hạn mức: mỗi khách được nợ tối đa bao nhiêu. Vượt thì dừng giao, không phải "để lần này rồi tính".
- Thời hạn: 7, 15 hay 30 ngày — nói rõ ngay từ đơn đầu tiên.
- Điều kiện mở hạn mức: khách trả đúng hạn ba lần liên tiếp thì nâng, trễ một lần thì hạ.
Có luật rõ thì nhân viên bán hàng không phải phán đoán, và khách cũng không thấy bị đối xử tùy tiện.
Ghi nợ ở đâu mới đúng
Không ghi vào sổ tay riêng. Khoản nợ phải nằm ngay trong đơn hàng: bán bao nhiêu, khách nào, đến hạn ngày nào. Có như vậy thì bất kỳ ai trực cũng tra được, và khoản nợ tự xuất hiện trong danh sách đến hạn thay vì phụ thuộc trí nhớ của một người.
Thu nợ là việc theo lịch, không phải khi nhớ ra
- Mỗi sáng xem danh sách khoản đến hạn hôm nay và trong ba ngày tới.
- Nhắc trước hạn một lần, đúng hạn một lần — nhắc sớm giữ được quan hệ tốt hơn là đòi khi đã quá hạn lâu.
- Đối chiếu công nợ định kỳ với khách lớn, để hai bên cùng một con số.
Đừng quên chiều còn lại
Bạn nợ nhà cung cấp cũng là công nợ. Nhìn hai chiều cùng lúc mới biết tháng này thực sự dư hay thiếu tiền: khách trả 200 triệu nhưng đến hạn phải trả nhà cung cấp 260 triệu là một bức tranh rất khác.
SealSales dùng một sổ công nợ hai chiều: khách nợ mình và mình nợ nhà cung cấp, đều có hạn thanh toán và danh sách đến hạn theo ngày. Bán chịu tại quầy chỉ là chọn phương thức "nợ" — khoản đó tự vào sổ, không phải ghi tay lần hai.